Y
Y đến nhà bạn chơi, cũng chưa chắc là bạn, chỉ là 1 thằng học cùng môn ấy, ngồi gần cái bàn, cùng hỏi 1 vấn đề, thế thôi. Thằng ấy nhìn mặt cũng ngu như y, dữ hơn y, giàu hơn y, còn cái background ẩn nào nữa thì y cũng chẳng biết
Nó nhờ y qua cài dùm phần mềm tao lao gì ấy, Y không quan tâm, Y cưỡi con xe của mẹ, phóng tới nhà nó, nhìn thấy 1 ngồi nhà nhỏ, rất bình thường, rất normal....
Nó dẫn Y vào căn phòng với tùm lum chức năng, có con em đang ngồi bó gối cắm mặt vào Ipad, cặp kính dày cộp với body ốm hơn cây tăm, mặt thông minh hơn thằng anh 1 chút, may thế.
Màn hình máy tính Asus đep, Đt nó đep, bàn ghế đẹp, cái đẹp của sự đắt tiền cao sang thiếu thẩm mỹ, hoặc không có....
Cái phản chất 1 đống đồ....socola, kẹo, bánh, xúc xích bò mỹ dày hơn cổ tay, toàn đồ nước ngoài rẻ tiền mà các anh chị em họ hàng, bạn bè gần xa gì gì đó biếu, tặng, cho, năng nỉ nhận, quà, bla bla bla...
Y thèm, y chán, y muốn bay thẳng cú song phi vào mặt thằng phì nộn ấy, tán vài bạt tai vào con nhỏ đó, lấy hết tiền bạc và đồ ăn của nó đem về làm 1 mẻ, lụm đt, ipad về vọc chơi.....
Bất giác y chợt hiểu thằng nhân vật chính trong phim hồi tết y xem với ba, phim truyền hình, y thèm muốn được cưới con nhỏ đó, thèm có tiền, có nhà của ba mẹ nó, thèm được ăn, chơi phè phỡn, xài tiền không lo nghĩ....
Y để dành tiền, vì y thiếu, y để được 1 chút tiền sau tết, sau khi đã ăn chơi được mấy tờ râu ria, y mong có ngày được xài nó, xài 1 cách vô tôi vạ, ăn những thứ mình thích, mua những thứ mình thèm.....
Y hết tiền, lôi tờ bự nhất ra, làm 1 tô phở to, mua 1 đống bánh ngọt, y ăn và hối tiếc.....
" Ba cho ít tiền để dành, vô đó có thèm thì lấy ra ăn tô phở, khỏi phải xin mẹ nữa...."
Mẹ nó.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét