Thứ Hai, 27 tháng 2, 2017

Sẽ là ngày mai

Sẽ là ngày mai....
Ngày của những thử thách
Ngày của nó, những ngày gian truân, ngu ngốc, hay tào lao
Là ngày nó thay đổi, là ngu hay khôn, nó cũng sẽ theo đuổi
Thành quả là sự vứt đi, con đường là khát vọng
Nó sẽ tranh đấu, hay sẽ có gắng được tranh đấu
Nó sẽ câm nín, sẽ chịu đựng vì những ngày xa hơn
Nó sẽ, nó muốn, và nó phải, vì nó
Vì nó, chỉ vì nó, đừng xa hơn nó
Vì sẽ còn rất xa hơn là nó.

Những suy nghĩ dai dẳng ôm lấy bộ não, nó không thể, không muốn nghĩ khác đi, nó điên cuồng và khao khát, nó sợ bị đồng hoá, bị tắt lửa, sẽ hời hợt như những ngày xưa, ngọn lửa chợt bùng lên rồi tắt. Không! không! Xin đừng tắt, xin hãy như Roark, xin hãy như người lái xe ôm học luật, xin hãy như nhà giả kim, xin vũ trụ hãy cho nó sức mạnh. Để nó hiểu được cuộc đời nó, để nó có thể thay đổi, thay đổi từ nó, chỉ nó mà thôi, đừng quá xa....

Hãy để cho nó thấy cái viễn cảnh ấy, cái tâm thức của chính nó, cái mong muôn vươn lên....

Hôm nay nó thay đổi, nó biết nó sẽ phải thoả hiệp, hay nó sẽ tranh đấu, nó sẽ là gì, hy sinh vì người khác, hay vì bản thân, nó sẽ như nhân vật trong phim hầm đom đóm chứ, thà chết để được tự do, ngu ngốc trong tự do, đói rét mà tự do, hay sẽ thoả hiệp, sẽ thông minh cáo già hơn để đạt được cái mình muốn
Viễn cảnh là có thật, nhưng đâu sẽ là con đường hoàn hảo, đâu là con đường ảo cảnh, đi tắt đón đầu hay lê bước đường mòn.

Nó yêu, nó ghét, nó thay đổi, nó chết.....rồi sẽ chết, dù biết trước kết quả nhưng vẫn làm, thà thay đổi hay chấp nhận, cho dù nó chập nhận, nhưng tâm tư nó sẽ không chấp nhận, lửa ơi, xin vẫn cháy, hãy cháy đủ để nó vẫn sống, để nó vẫn cúi mặt mà lê bước, hoặc bò, hoặc lết, bằng bắt cứ giá nào xin đừng tắt, cháy, thà cháy âm ỉ, cháy đến khi đến nơi, cháy để có thêm những ngọn lửa nhỏ khác. Hãy tích nhiệt, hãy như cây mao trúc, bám rể trong đất rồi trổ cao, đừng từ bỏ nhé, đừng nhé, hãy chấp nhận trong lời nói nhưng không phải trong tâm tư, hãy thay đổi, hãy đi, hãy tranh đấu.....

Sẽ là ngày mai em nhé
Là ngày giông tố hay tươi xanh
Điều đó chẳng có gì là quan trọng
Khi những ngày trước ngoảnh lại
Thấy rằng những ngày mai
Sẽ vẫn là những ngày bước tiếp
Sẽ là ngày mai, bước cao hơn hay bước thấp hơn
Nhưng vẫn phải sải bước
Sẽ đi lên, dù lê lết
Để bước, để mong muốn bước
Sẽ là ngày mai, ngày ngoảnh lại
Chợt giật mình, đã bước được bao xa
Thà bước tiếp, xin đừng đứng lại
Để mỏi mòn, sợ lắm kiếp thân
Sẽ là ngày mai thôi em.

28/2/2017

Tôi muốn, tôi thèm muốn cái viễn cảnh của chính tôi.

Không có nhận xét nào: