Bài viết là tổ hợp của sự ngu xuẩn, xàm xí, nhảm nhí, không có giá trị lợi dụng, tác giả là kẻ phàm phu tục tử, ngu lâu dốt bền khó đào tạo. Đừng xem, đừng quan trọng hoá nó, tác giả rất sợ bị trọng tội, bêu rếu, trêu đùa, dựng chuyện, thế nhé.
Vậy là nó đã nói, nói 1 cách nửa vời, nói 1 cách 50, 60 %, nói đầu dấu đuôi, bla bla bla....bất kể cách nói gì về việc nó nói đéo hết, éo thể nào nói hết được....
Mr ấy không cho nó nói, hay nó không muốn nói hết, không đủ thời gian để nói hết, nó cũng éo biết nữa, vì nó có kịp nghĩ đâu....
Những từ ngữ, ý nghĩ tuôn trào trong đầu nó, What The Fuck ?. thật sự mà nói nó chẳng biết nên nói thế nào cả, chẳng cần " khi tôi uống coffee, ý tưởng như quân đoàn chạy qua não ", hay cũng éo cần chất xúc tác, Bà Mẹ nó chứ, sao lại cần đến rượu, cần, thuốc lá, coffee, nhạc nhẽo để có được những suy nghĩ mới, những ý tưởng mới.
Nó đâu phải thánh nhân, nó cũng chẳng phải thiên tài, những Mr, Mrs, Miss, Friends, Parents,.... cứ tưởng rằng nó không biết gì cả, hoặc giả dụ suốt ngày cứ " you nói nhưng you đâu có doing đâu "....
Những suy nghĩ của nó, những ý tưởng của nó cứ tuôn trào, như 1 dòng suối, như 1 cơn lũ, như cả 1 vùng biến cả, mênh mang, miên man, thay đổi, rành mạch 1 cách rõ ràng, chỉ cần nắm lấy là có, bắt lấy là đầy tay....
Đôi khi nó cứ nghĩ mình thông minh hơn người ta, khi còn nhỏ, khi học, khi đi chơi,....mặc dù kết quả học thì trung bình, mặt thì nhìn ngu ngu, chậm chạp hơn người ta,....
Giờ nó lại nghĩ.....mình không thông minh, chỉ là người xung quanh mình quá ngu....
Tất nhiên đó là suy nghĩ phạm thượng, xằng bậy, tào lao, ngu ngốc và tất nhiên là chỉ nhân vật trong phim, truyện mới có thể nói thay lòng nó.....để rồi nó phải nhớ kĩ những cấu ấy....tâm đắc quá mà....
- Sư thầy ơi, những người thông minh thường khó chơi chung phải không thầy
- Họ rất dễ chơi với nhau, còn con rất khó chơi với họ.
- Đừng bao giờ chỉ ra cái sai cho bạn con, họ sẽ ghét con cả đời....
......Tâm đắc quá mà.
- Một màu xanh xanh, chấm thêm vàng vàng
Bài của em thế là đạt con 8,9 đ ngay ( thế đéo nào không mười mẹ đi nhỉ )
- Một màu đen đen, một màu trắng trắng
Đời đen trắng thế thì thôi chết cả cuộc đời.
Nó xấu hổ, nó tủi thân, nhục nhã vì nói ra, nói ra để làm gì, nói ra thì được gì, Mr. là thánh sẽ định đoạt cuộc đời nó, sẽ là người nắm lấy con đường của nó, nó sợ hãi, nó chán ngán. Nó đau đớn khi trong vòng " 1 phút 30s " ấy nó không thể vượt lên chính mình, để có thể diễn tả hết những suy nghĩ, những quân đoàn trong đầu nó....để lại tiếp tục cái vòng lặp xấu hổ, tủi hổ, bla bla bla, đêm về chán đéo có gì chơi lại ngồi viết linh tinh.
Mr. không hiểu hay không quan tâm, Mr. nghe lời dèm pha khi đạt đến mấu chốt, bullshit, nó chán ghét cái lề thói của con người, nó tởm lợm cái tổ hợp tập thể ấy, sự ngu dốt được đẩy lên cao, cái đợn giản bị cho là cao siêu và cái phức tạp lại được dùng bằng những từ hoa mỹ như để mọi người hiểu rằng " Bố Mày Thông Minh Nhất Nhà Đấy Nhá " Cha Kiếp.
Yêu tôi hay yêu đàn, tình tang tinh tính tìng tang..... ( Nghe Quang Dũng hát bài này hay lắm đấy ).
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét