Thứ Hai, 20 tháng 2, 2017

Anh ơi, Chị ơi, Chú ơi....

Và tất cả các danh từ nhân xưng kèm với chữ ơi....

Xuân ơi....

Em có bao giờ ngồi hằng giờ và lướt web chưa...?

Này nhé, đọc báo, nghe nhạc, xem phim, coi fb, đọc thông tin, tiểu sử, suy nghĩ miên man....và tưởng tượng, ước mơ....Trời ơi sao mà sướng quá.

Tâm anh như lửa dốt, người anh như nóng ran, anh thèm muốn được như Ando Tado, hồn nhiên như Teddy West side, vọng tưởng như Van Gogh....

Anh muốn đi, anh muốn đi khắp 5 châu và sánh vai cường quốc, anh muốn được cụ thể hoá ý tưởng, anh muốn đập nát cái kiểu cách, cái ngu xuẩn của con người....

" Có 2 thứ là vô tận, Sự vô hạn của vũ trụ và Sự ngu ngốc của con người, Tôi không chắc về cái thứ nhất "

Roark ơi, anh sẽ hiểu tôi chứ, tôi thèm muốn con người anh, tôi thèm muốn cái không đồng hoá hư cấu ấy, tôi thèm giấc mơ của anh, tôi muốn có sức mạnh tranh đấu của anh....

Tôi là gì giữa đồng bằng bát ngát, tôi sẽ tới đâu khi giấc mơ cứ cháy bỏng trong tôi.

Ai rồi cũng khác...

Em ơi, tôi sợ cái viễn cảnh ấy, sợ cái viễn cảnh sẽ không quên được ngày xưa, sẽ bị đồng hoá, sẽ bị cuốn theo thói đời, cuốn theo cái sự ngu ngốc ấy, cái văn hoá, cái tính dân tộc, cái đau đớn mà lịch sử quên ghi....

Mày sẽ trách tao nhé, trách tao quá yếu đuối , quá ngu ngốc, quá tào lao, quá kiêu căng....hãy trách tao nhé, trách nhiều vào....uổng 1 kiếp người...

Hàng giờ ngồi im lặng, hằng giờ suy nghĩ, vọng tưởng, tưởng như rất thật, mà thực tại thì rất gần. Thèm quá em ơi, cái cảm giác của đứa con nít, khi được mơ làm người lớn, thèm quá em ơi, cái cảm giác sung sướng khi suy nghĩ.

Bồ công anh, bay đi vùng đất mới, mây và núi, chắc gì đã là chuyện buồn.

Không có nhận xét nào: