Tôi thường dị ứng với những từ mới, những trào lưu mới, rất nhân văn hay rất hài hước, vui là chính hay từ các bác học vĩ đại....
Hay lắm Đan mạch nhà mày !
Ngáo Đá, Ngáo ộp....
Chém Gió, Nổ Không Khí, Hái Bướm, Bắt nắng đi gì gì đó....
Thanh Lam hát bài Cho em một ngày rất hay, ahihi, muahahaha, tôi lâu cũng ước cho tôi chục ngày, thường là sau tết....
Anh suy nghĩ sao về hành động đó - Tui thấy nó bình thường, chẳng suy nghĩ gì cả
Tôi suy diễn thế này, bla bla bla... - Ồ thế à, thằng đó ẩn ý ghê nhỉ ?
Anh có nhớ tui ko - ( Nhớ cái Mế ) - Thế là đế được đâu nhé - Nói đoạn gã thanh niên bèn xách dép lên đáp vào mặt y...
Thật lòng mà nói, nói tôi viết lúc buồn là sai, viết lúc vui là sai và tưởng tưởng ra viết là đúng, thế đấy, có người ăn chửi nhiều cũng viết, tung hô cũng viết, có cả 2 cũng viết, nhảm nhí cũng viết, biết rắng không có người đọc cũng viết, mong muốn có người đọc lại muốn viết, người ta đọc xong lại hối tiếc, rồi lại viết tiếp, lại bla bla bla....
Là 1 ngày anh đến không trễ hẹn cùng em, 1 nụ hôn ấm áp chứa hàng tỉ vi khuẩn mà hàng ngày P/s hay rao trên tivi.
Mùa thu đã qua đã qua, mùa đông đã sang đã sang, và cuối cùng là em có mơ mùa thu cho ai nức nở. Tình đã ra đi theo cơn lũ rồi.
Bà mẹ nghĩ hoài không ra thứ gì để viết, chẳng lẽ lại lôi cái wall facebook ra ngồi kể lể, này thì chị kia cover bài nào đó, anh kia đang buồn cần tâm sự có thằng vào chấm mút, thông tin rác là gì và thông tin giá trị là gì,.....Bla bla bla, thấy ko nghĩ, nghĩ không thông, thông rồi lại đế muốn tin...
Nhớ em giọt lệ vội vàng trong nắng trưa, để rồi chiều vô phòng làm việc sếp cho nhớ mấy chồng sổ sách, bân khuân chiều nay tan ca mẹ nó mà không đón thì chẳng lại để con mình bị chụp thuốc mê.
Thôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét