Sẽ là ngày mai....
Ngày của những thử thách
Ngày của nó, những ngày gian truân, ngu ngốc, hay tào lao
Là ngày nó thay đổi, là ngu hay khôn, nó cũng sẽ theo đuổi
Thành quả là sự vứt đi, con đường là khát vọng
Nó sẽ tranh đấu, hay sẽ có gắng được tranh đấu
Nó sẽ câm nín, sẽ chịu đựng vì những ngày xa hơn
Nó sẽ, nó muốn, và nó phải, vì nó
Vì nó, chỉ vì nó, đừng xa hơn nó
Vì sẽ còn rất xa hơn là nó.
Những suy nghĩ dai dẳng ôm lấy bộ não, nó không thể, không muốn nghĩ khác đi, nó điên cuồng và khao khát, nó sợ bị đồng hoá, bị tắt lửa, sẽ hời hợt như những ngày xưa, ngọn lửa chợt bùng lên rồi tắt. Không! không! Xin đừng tắt, xin hãy như Roark, xin hãy như người lái xe ôm học luật, xin hãy như nhà giả kim, xin vũ trụ hãy cho nó sức mạnh. Để nó hiểu được cuộc đời nó, để nó có thể thay đổi, thay đổi từ nó, chỉ nó mà thôi, đừng quá xa....
Hãy để cho nó thấy cái viễn cảnh ấy, cái tâm thức của chính nó, cái mong muôn vươn lên....
Hôm nay nó thay đổi, nó biết nó sẽ phải thoả hiệp, hay nó sẽ tranh đấu, nó sẽ là gì, hy sinh vì người khác, hay vì bản thân, nó sẽ như nhân vật trong phim hầm đom đóm chứ, thà chết để được tự do, ngu ngốc trong tự do, đói rét mà tự do, hay sẽ thoả hiệp, sẽ thông minh cáo già hơn để đạt được cái mình muốn
Viễn cảnh là có thật, nhưng đâu sẽ là con đường hoàn hảo, đâu là con đường ảo cảnh, đi tắt đón đầu hay lê bước đường mòn.
Nó yêu, nó ghét, nó thay đổi, nó chết.....rồi sẽ chết, dù biết trước kết quả nhưng vẫn làm, thà thay đổi hay chấp nhận, cho dù nó chập nhận, nhưng tâm tư nó sẽ không chấp nhận, lửa ơi, xin vẫn cháy, hãy cháy đủ để nó vẫn sống, để nó vẫn cúi mặt mà lê bước, hoặc bò, hoặc lết, bằng bắt cứ giá nào xin đừng tắt, cháy, thà cháy âm ỉ, cháy đến khi đến nơi, cháy để có thêm những ngọn lửa nhỏ khác. Hãy tích nhiệt, hãy như cây mao trúc, bám rể trong đất rồi trổ cao, đừng từ bỏ nhé, đừng nhé, hãy chấp nhận trong lời nói nhưng không phải trong tâm tư, hãy thay đổi, hãy đi, hãy tranh đấu.....
Sẽ là ngày mai em nhé
Là ngày giông tố hay tươi xanh
Điều đó chẳng có gì là quan trọng
Khi những ngày trước ngoảnh lại
Thấy rằng những ngày mai
Sẽ vẫn là những ngày bước tiếp
Sẽ là ngày mai, bước cao hơn hay bước thấp hơn
Nhưng vẫn phải sải bước
Sẽ đi lên, dù lê lết
Để bước, để mong muốn bước
Sẽ là ngày mai, ngày ngoảnh lại
Chợt giật mình, đã bước được bao xa
Thà bước tiếp, xin đừng đứng lại
Để mỏi mòn, sợ lắm kiếp thân
Sẽ là ngày mai thôi em.
28/2/2017
Tôi muốn, tôi thèm muốn cái viễn cảnh của chính tôi.
Thứ Hai, 27 tháng 2, 2017
Thứ Ba, 21 tháng 2, 2017
Tồn tại
Tôi vẫn tồn tại, em ơi !, tôi vẫn tồn tại
Tôi tồn tại giữa cánh đồng bát ngát, tôi vô hình giữa không gian
Tôi tồn tại trên những chiếc xe buýt, chở đầy mệt mỏi cô đơn
Tôi tồn tại phía bên rìa xã hội, hướng ánh nhìn về phía xa xôi
Tôi sẽ tồn tại, em ơi ! tôi sẽ tồn tại
Tôi sẽ là con người hướng về phía trước, dù rất chậm hay rất nhanh
Tôi sẽ đợi, em ơi ! em đến nhé
Đê ngồi nghe câu chuyện của tôi, cuộc đời tôi tồn tại qua tháng năm
Sẽ là tôi, thằng nhóc con ngơ ngác, thằng nhóc con giữa phố
Sẽ là ai, khi rồi đây đã lớn, khi nhìn đời xa xôi
Và em ơi ! Em sẽ tồn tại chứ
Sẽ sống và tranh đấu, hay chết giữa tuổi xanh
Sẽ sống như thằng câm, sẽ nhìn như thằng diếc, hay là mù loà cho qua.
Sẽ là tồn tại, sẽ là tồn tại, em nhé.
Đọc để làm gì, khi không được phép nói
Nhìn để làm gì, khi không thế nghĩ ra
Nghe để làm gì, để ngày đêm trăng trở
Giữa thói đời và thói người, phải tồn tại thôi em
Để phản kháng để gục ngã, để xót thương
Để một mai thối nát cả con tim, trách chi nữa, chỉ còn lại hối tiếc
Để sợ hãi tràn ngập trong trí óc
Khi tâm hồn, trái tim vẫn mơ xa
Sẽ qua thôi, em ơi ! ít nhất là thế
Chuyện này chuyện kia cứ dập diều
Cơ thể cứng rắn, con tim chai sạn
Lòng chán nản, ước vọng nào cho mai sau
Đợi đi em, khi nào rồi sẽ qua ?
Là tồn tại hay là vươn lên
Là cống hiến hay là công cốc
Khi ước vọng cứ thế mãi bay xa.
Tôi và em, bậu và qua, tớ và cậu
Sẽ tồn tại qua những bơ vơ
Tìm thấy nhau chắc gì đã hạnh phúc
Khi tâm hồn đã vơi đi ít nhiều
Đi đi em, hãy tồn tại em nhé
Để hiểu rằng cái gì chẳng lớn lao
Cái nhỏ mọn hay cái thanh cao
Rồi phũ phàng, sẽ trôi đi về phương khác
Chừa lại mình, vẫn thèm muốn những giấc mơ
Tôn tại đi em, và cả anh nữa
Chỉ cần thế, và hơn cả thế
Và hãy hỏi lòng mình cho kĩ nhé
Sẽ gục ngã lúc nào đây em ơi ?
Thứ Hai, 20 tháng 2, 2017
Anh ơi, Chị ơi, Chú ơi....
Và tất cả các danh từ nhân xưng kèm với chữ ơi....
Xuân ơi....
Em có bao giờ ngồi hằng giờ và lướt web chưa...?
Này nhé, đọc báo, nghe nhạc, xem phim, coi fb, đọc thông tin, tiểu sử, suy nghĩ miên man....và tưởng tượng, ước mơ....Trời ơi sao mà sướng quá.
Tâm anh như lửa dốt, người anh như nóng ran, anh thèm muốn được như Ando Tado, hồn nhiên như Teddy West side, vọng tưởng như Van Gogh....
Anh muốn đi, anh muốn đi khắp 5 châu và sánh vai cường quốc, anh muốn được cụ thể hoá ý tưởng, anh muốn đập nát cái kiểu cách, cái ngu xuẩn của con người....
" Có 2 thứ là vô tận, Sự vô hạn của vũ trụ và Sự ngu ngốc của con người, Tôi không chắc về cái thứ nhất "
Roark ơi, anh sẽ hiểu tôi chứ, tôi thèm muốn con người anh, tôi thèm muốn cái không đồng hoá hư cấu ấy, tôi thèm giấc mơ của anh, tôi muốn có sức mạnh tranh đấu của anh....
Tôi là gì giữa đồng bằng bát ngát, tôi sẽ tới đâu khi giấc mơ cứ cháy bỏng trong tôi.
Ai rồi cũng khác...
Em ơi, tôi sợ cái viễn cảnh ấy, sợ cái viễn cảnh sẽ không quên được ngày xưa, sẽ bị đồng hoá, sẽ bị cuốn theo thói đời, cuốn theo cái sự ngu ngốc ấy, cái văn hoá, cái tính dân tộc, cái đau đớn mà lịch sử quên ghi....
Mày sẽ trách tao nhé, trách tao quá yếu đuối , quá ngu ngốc, quá tào lao, quá kiêu căng....hãy trách tao nhé, trách nhiều vào....uổng 1 kiếp người...
Hàng giờ ngồi im lặng, hằng giờ suy nghĩ, vọng tưởng, tưởng như rất thật, mà thực tại thì rất gần. Thèm quá em ơi, cái cảm giác của đứa con nít, khi được mơ làm người lớn, thèm quá em ơi, cái cảm giác sung sướng khi suy nghĩ.
Bồ công anh, bay đi vùng đất mới, mây và núi, chắc gì đã là chuyện buồn.
Xuân ơi....
Em có bao giờ ngồi hằng giờ và lướt web chưa...?
Này nhé, đọc báo, nghe nhạc, xem phim, coi fb, đọc thông tin, tiểu sử, suy nghĩ miên man....và tưởng tượng, ước mơ....Trời ơi sao mà sướng quá.
Tâm anh như lửa dốt, người anh như nóng ran, anh thèm muốn được như Ando Tado, hồn nhiên như Teddy West side, vọng tưởng như Van Gogh....
Anh muốn đi, anh muốn đi khắp 5 châu và sánh vai cường quốc, anh muốn được cụ thể hoá ý tưởng, anh muốn đập nát cái kiểu cách, cái ngu xuẩn của con người....
" Có 2 thứ là vô tận, Sự vô hạn của vũ trụ và Sự ngu ngốc của con người, Tôi không chắc về cái thứ nhất "
Roark ơi, anh sẽ hiểu tôi chứ, tôi thèm muốn con người anh, tôi thèm muốn cái không đồng hoá hư cấu ấy, tôi thèm giấc mơ của anh, tôi muốn có sức mạnh tranh đấu của anh....
Tôi là gì giữa đồng bằng bát ngát, tôi sẽ tới đâu khi giấc mơ cứ cháy bỏng trong tôi.
Ai rồi cũng khác...
Em ơi, tôi sợ cái viễn cảnh ấy, sợ cái viễn cảnh sẽ không quên được ngày xưa, sẽ bị đồng hoá, sẽ bị cuốn theo thói đời, cuốn theo cái sự ngu ngốc ấy, cái văn hoá, cái tính dân tộc, cái đau đớn mà lịch sử quên ghi....
Mày sẽ trách tao nhé, trách tao quá yếu đuối , quá ngu ngốc, quá tào lao, quá kiêu căng....hãy trách tao nhé, trách nhiều vào....uổng 1 kiếp người...
Hàng giờ ngồi im lặng, hằng giờ suy nghĩ, vọng tưởng, tưởng như rất thật, mà thực tại thì rất gần. Thèm quá em ơi, cái cảm giác của đứa con nít, khi được mơ làm người lớn, thèm quá em ơi, cái cảm giác sung sướng khi suy nghĩ.
Bồ công anh, bay đi vùng đất mới, mây và núi, chắc gì đã là chuyện buồn.
Chủ Nhật, 19 tháng 2, 2017
Y
Y
Y đến nhà bạn chơi, cũng chưa chắc là bạn, chỉ là 1 thằng học cùng môn ấy, ngồi gần cái bàn, cùng hỏi 1 vấn đề, thế thôi. Thằng ấy nhìn mặt cũng ngu như y, dữ hơn y, giàu hơn y, còn cái background ẩn nào nữa thì y cũng chẳng biết
Nó nhờ y qua cài dùm phần mềm tao lao gì ấy, Y không quan tâm, Y cưỡi con xe của mẹ, phóng tới nhà nó, nhìn thấy 1 ngồi nhà nhỏ, rất bình thường, rất normal....
Nó dẫn Y vào căn phòng với tùm lum chức năng, có con em đang ngồi bó gối cắm mặt vào Ipad, cặp kính dày cộp với body ốm hơn cây tăm, mặt thông minh hơn thằng anh 1 chút, may thế.
Màn hình máy tính Asus đep, Đt nó đep, bàn ghế đẹp, cái đẹp của sự đắt tiền cao sang thiếu thẩm mỹ, hoặc không có....
Cái phản chất 1 đống đồ....socola, kẹo, bánh, xúc xích bò mỹ dày hơn cổ tay, toàn đồ nước ngoài rẻ tiền mà các anh chị em họ hàng, bạn bè gần xa gì gì đó biếu, tặng, cho, năng nỉ nhận, quà, bla bla bla...
Y thèm, y chán, y muốn bay thẳng cú song phi vào mặt thằng phì nộn ấy, tán vài bạt tai vào con nhỏ đó, lấy hết tiền bạc và đồ ăn của nó đem về làm 1 mẻ, lụm đt, ipad về vọc chơi.....
Bất giác y chợt hiểu thằng nhân vật chính trong phim hồi tết y xem với ba, phim truyền hình, y thèm muốn được cưới con nhỏ đó, thèm có tiền, có nhà của ba mẹ nó, thèm được ăn, chơi phè phỡn, xài tiền không lo nghĩ....
Y để dành tiền, vì y thiếu, y để được 1 chút tiền sau tết, sau khi đã ăn chơi được mấy tờ râu ria, y mong có ngày được xài nó, xài 1 cách vô tôi vạ, ăn những thứ mình thích, mua những thứ mình thèm.....
Y hết tiền, lôi tờ bự nhất ra, làm 1 tô phở to, mua 1 đống bánh ngọt, y ăn và hối tiếc.....
" Ba cho ít tiền để dành, vô đó có thèm thì lấy ra ăn tô phở, khỏi phải xin mẹ nữa...."
Mẹ nó.
Y đến nhà bạn chơi, cũng chưa chắc là bạn, chỉ là 1 thằng học cùng môn ấy, ngồi gần cái bàn, cùng hỏi 1 vấn đề, thế thôi. Thằng ấy nhìn mặt cũng ngu như y, dữ hơn y, giàu hơn y, còn cái background ẩn nào nữa thì y cũng chẳng biết
Nó nhờ y qua cài dùm phần mềm tao lao gì ấy, Y không quan tâm, Y cưỡi con xe của mẹ, phóng tới nhà nó, nhìn thấy 1 ngồi nhà nhỏ, rất bình thường, rất normal....
Nó dẫn Y vào căn phòng với tùm lum chức năng, có con em đang ngồi bó gối cắm mặt vào Ipad, cặp kính dày cộp với body ốm hơn cây tăm, mặt thông minh hơn thằng anh 1 chút, may thế.
Màn hình máy tính Asus đep, Đt nó đep, bàn ghế đẹp, cái đẹp của sự đắt tiền cao sang thiếu thẩm mỹ, hoặc không có....
Cái phản chất 1 đống đồ....socola, kẹo, bánh, xúc xích bò mỹ dày hơn cổ tay, toàn đồ nước ngoài rẻ tiền mà các anh chị em họ hàng, bạn bè gần xa gì gì đó biếu, tặng, cho, năng nỉ nhận, quà, bla bla bla...
Y thèm, y chán, y muốn bay thẳng cú song phi vào mặt thằng phì nộn ấy, tán vài bạt tai vào con nhỏ đó, lấy hết tiền bạc và đồ ăn của nó đem về làm 1 mẻ, lụm đt, ipad về vọc chơi.....
Bất giác y chợt hiểu thằng nhân vật chính trong phim hồi tết y xem với ba, phim truyền hình, y thèm muốn được cưới con nhỏ đó, thèm có tiền, có nhà của ba mẹ nó, thèm được ăn, chơi phè phỡn, xài tiền không lo nghĩ....
Y để dành tiền, vì y thiếu, y để được 1 chút tiền sau tết, sau khi đã ăn chơi được mấy tờ râu ria, y mong có ngày được xài nó, xài 1 cách vô tôi vạ, ăn những thứ mình thích, mua những thứ mình thèm.....
Y hết tiền, lôi tờ bự nhất ra, làm 1 tô phở to, mua 1 đống bánh ngọt, y ăn và hối tiếc.....
" Ba cho ít tiền để dành, vô đó có thèm thì lấy ra ăn tô phở, khỏi phải xin mẹ nữa...."
Mẹ nó.
Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2017
Chuyện tào lao, nhảm nhí, vớ vấn, bla bla bla....
Tôi thường dị ứng với những từ mới, những trào lưu mới, rất nhân văn hay rất hài hước, vui là chính hay từ các bác học vĩ đại....
Hay lắm Đan mạch nhà mày !
Ngáo Đá, Ngáo ộp....
Chém Gió, Nổ Không Khí, Hái Bướm, Bắt nắng đi gì gì đó....
Thanh Lam hát bài Cho em một ngày rất hay, ahihi, muahahaha, tôi lâu cũng ước cho tôi chục ngày, thường là sau tết....
Anh suy nghĩ sao về hành động đó - Tui thấy nó bình thường, chẳng suy nghĩ gì cả
Tôi suy diễn thế này, bla bla bla... - Ồ thế à, thằng đó ẩn ý ghê nhỉ ?
Anh có nhớ tui ko - ( Nhớ cái Mế ) - Thế là đế được đâu nhé - Nói đoạn gã thanh niên bèn xách dép lên đáp vào mặt y...
Thật lòng mà nói, nói tôi viết lúc buồn là sai, viết lúc vui là sai và tưởng tưởng ra viết là đúng, thế đấy, có người ăn chửi nhiều cũng viết, tung hô cũng viết, có cả 2 cũng viết, nhảm nhí cũng viết, biết rắng không có người đọc cũng viết, mong muốn có người đọc lại muốn viết, người ta đọc xong lại hối tiếc, rồi lại viết tiếp, lại bla bla bla....
Là 1 ngày anh đến không trễ hẹn cùng em, 1 nụ hôn ấm áp chứa hàng tỉ vi khuẩn mà hàng ngày P/s hay rao trên tivi.
Mùa thu đã qua đã qua, mùa đông đã sang đã sang, và cuối cùng là em có mơ mùa thu cho ai nức nở. Tình đã ra đi theo cơn lũ rồi.
Bà mẹ nghĩ hoài không ra thứ gì để viết, chẳng lẽ lại lôi cái wall facebook ra ngồi kể lể, này thì chị kia cover bài nào đó, anh kia đang buồn cần tâm sự có thằng vào chấm mút, thông tin rác là gì và thông tin giá trị là gì,.....Bla bla bla, thấy ko nghĩ, nghĩ không thông, thông rồi lại đế muốn tin...
Nhớ em giọt lệ vội vàng trong nắng trưa, để rồi chiều vô phòng làm việc sếp cho nhớ mấy chồng sổ sách, bân khuân chiều nay tan ca mẹ nó mà không đón thì chẳng lại để con mình bị chụp thuốc mê.
Thôi.
Hay lắm Đan mạch nhà mày !
Ngáo Đá, Ngáo ộp....
Chém Gió, Nổ Không Khí, Hái Bướm, Bắt nắng đi gì gì đó....
Thanh Lam hát bài Cho em một ngày rất hay, ahihi, muahahaha, tôi lâu cũng ước cho tôi chục ngày, thường là sau tết....
Anh suy nghĩ sao về hành động đó - Tui thấy nó bình thường, chẳng suy nghĩ gì cả
Tôi suy diễn thế này, bla bla bla... - Ồ thế à, thằng đó ẩn ý ghê nhỉ ?
Anh có nhớ tui ko - ( Nhớ cái Mế ) - Thế là đế được đâu nhé - Nói đoạn gã thanh niên bèn xách dép lên đáp vào mặt y...
Thật lòng mà nói, nói tôi viết lúc buồn là sai, viết lúc vui là sai và tưởng tưởng ra viết là đúng, thế đấy, có người ăn chửi nhiều cũng viết, tung hô cũng viết, có cả 2 cũng viết, nhảm nhí cũng viết, biết rắng không có người đọc cũng viết, mong muốn có người đọc lại muốn viết, người ta đọc xong lại hối tiếc, rồi lại viết tiếp, lại bla bla bla....
Là 1 ngày anh đến không trễ hẹn cùng em, 1 nụ hôn ấm áp chứa hàng tỉ vi khuẩn mà hàng ngày P/s hay rao trên tivi.
Mùa thu đã qua đã qua, mùa đông đã sang đã sang, và cuối cùng là em có mơ mùa thu cho ai nức nở. Tình đã ra đi theo cơn lũ rồi.
Bà mẹ nghĩ hoài không ra thứ gì để viết, chẳng lẽ lại lôi cái wall facebook ra ngồi kể lể, này thì chị kia cover bài nào đó, anh kia đang buồn cần tâm sự có thằng vào chấm mút, thông tin rác là gì và thông tin giá trị là gì,.....Bla bla bla, thấy ko nghĩ, nghĩ không thông, thông rồi lại đế muốn tin...
Nhớ em giọt lệ vội vàng trong nắng trưa, để rồi chiều vô phòng làm việc sếp cho nhớ mấy chồng sổ sách, bân khuân chiều nay tan ca mẹ nó mà không đón thì chẳng lại để con mình bị chụp thuốc mê.
Thôi.
Thứ Năm, 16 tháng 2, 2017
Nó
Bài viết là tổ hợp của sự ngu xuẩn, xàm xí, nhảm nhí, không có giá trị lợi dụng, tác giả là kẻ phàm phu tục tử, ngu lâu dốt bền khó đào tạo. Đừng xem, đừng quan trọng hoá nó, tác giả rất sợ bị trọng tội, bêu rếu, trêu đùa, dựng chuyện, thế nhé.
Vậy là nó đã nói, nói 1 cách nửa vời, nói 1 cách 50, 60 %, nói đầu dấu đuôi, bla bla bla....bất kể cách nói gì về việc nó nói đéo hết, éo thể nào nói hết được....
Mr ấy không cho nó nói, hay nó không muốn nói hết, không đủ thời gian để nói hết, nó cũng éo biết nữa, vì nó có kịp nghĩ đâu....
Những từ ngữ, ý nghĩ tuôn trào trong đầu nó, What The Fuck ?. thật sự mà nói nó chẳng biết nên nói thế nào cả, chẳng cần " khi tôi uống coffee, ý tưởng như quân đoàn chạy qua não ", hay cũng éo cần chất xúc tác, Bà Mẹ nó chứ, sao lại cần đến rượu, cần, thuốc lá, coffee, nhạc nhẽo để có được những suy nghĩ mới, những ý tưởng mới.
Nó đâu phải thánh nhân, nó cũng chẳng phải thiên tài, những Mr, Mrs, Miss, Friends, Parents,.... cứ tưởng rằng nó không biết gì cả, hoặc giả dụ suốt ngày cứ " you nói nhưng you đâu có doing đâu "....
Những suy nghĩ của nó, những ý tưởng của nó cứ tuôn trào, như 1 dòng suối, như 1 cơn lũ, như cả 1 vùng biến cả, mênh mang, miên man, thay đổi, rành mạch 1 cách rõ ràng, chỉ cần nắm lấy là có, bắt lấy là đầy tay....
Đôi khi nó cứ nghĩ mình thông minh hơn người ta, khi còn nhỏ, khi học, khi đi chơi,....mặc dù kết quả học thì trung bình, mặt thì nhìn ngu ngu, chậm chạp hơn người ta,....
Giờ nó lại nghĩ.....mình không thông minh, chỉ là người xung quanh mình quá ngu....
Tất nhiên đó là suy nghĩ phạm thượng, xằng bậy, tào lao, ngu ngốc và tất nhiên là chỉ nhân vật trong phim, truyện mới có thể nói thay lòng nó.....để rồi nó phải nhớ kĩ những cấu ấy....tâm đắc quá mà....
- Sư thầy ơi, những người thông minh thường khó chơi chung phải không thầy
- Họ rất dễ chơi với nhau, còn con rất khó chơi với họ.
- Đừng bao giờ chỉ ra cái sai cho bạn con, họ sẽ ghét con cả đời....
......Tâm đắc quá mà.
- Một màu xanh xanh, chấm thêm vàng vàng
Bài của em thế là đạt con 8,9 đ ngay ( thế đéo nào không mười mẹ đi nhỉ )
- Một màu đen đen, một màu trắng trắng
Đời đen trắng thế thì thôi chết cả cuộc đời.
Nó xấu hổ, nó tủi thân, nhục nhã vì nói ra, nói ra để làm gì, nói ra thì được gì, Mr. là thánh sẽ định đoạt cuộc đời nó, sẽ là người nắm lấy con đường của nó, nó sợ hãi, nó chán ngán. Nó đau đớn khi trong vòng " 1 phút 30s " ấy nó không thể vượt lên chính mình, để có thể diễn tả hết những suy nghĩ, những quân đoàn trong đầu nó....để lại tiếp tục cái vòng lặp xấu hổ, tủi hổ, bla bla bla, đêm về chán đéo có gì chơi lại ngồi viết linh tinh.
Mr. không hiểu hay không quan tâm, Mr. nghe lời dèm pha khi đạt đến mấu chốt, bullshit, nó chán ghét cái lề thói của con người, nó tởm lợm cái tổ hợp tập thể ấy, sự ngu dốt được đẩy lên cao, cái đợn giản bị cho là cao siêu và cái phức tạp lại được dùng bằng những từ hoa mỹ như để mọi người hiểu rằng " Bố Mày Thông Minh Nhất Nhà Đấy Nhá " Cha Kiếp.
Yêu tôi hay yêu đàn, tình tang tinh tính tìng tang..... ( Nghe Quang Dũng hát bài này hay lắm đấy ).
Vậy là nó đã nói, nói 1 cách nửa vời, nói 1 cách 50, 60 %, nói đầu dấu đuôi, bla bla bla....bất kể cách nói gì về việc nó nói đéo hết, éo thể nào nói hết được....
Mr ấy không cho nó nói, hay nó không muốn nói hết, không đủ thời gian để nói hết, nó cũng éo biết nữa, vì nó có kịp nghĩ đâu....
Những từ ngữ, ý nghĩ tuôn trào trong đầu nó, What The Fuck ?. thật sự mà nói nó chẳng biết nên nói thế nào cả, chẳng cần " khi tôi uống coffee, ý tưởng như quân đoàn chạy qua não ", hay cũng éo cần chất xúc tác, Bà Mẹ nó chứ, sao lại cần đến rượu, cần, thuốc lá, coffee, nhạc nhẽo để có được những suy nghĩ mới, những ý tưởng mới.
Nó đâu phải thánh nhân, nó cũng chẳng phải thiên tài, những Mr, Mrs, Miss, Friends, Parents,.... cứ tưởng rằng nó không biết gì cả, hoặc giả dụ suốt ngày cứ " you nói nhưng you đâu có doing đâu "....
Những suy nghĩ của nó, những ý tưởng của nó cứ tuôn trào, như 1 dòng suối, như 1 cơn lũ, như cả 1 vùng biến cả, mênh mang, miên man, thay đổi, rành mạch 1 cách rõ ràng, chỉ cần nắm lấy là có, bắt lấy là đầy tay....
Đôi khi nó cứ nghĩ mình thông minh hơn người ta, khi còn nhỏ, khi học, khi đi chơi,....mặc dù kết quả học thì trung bình, mặt thì nhìn ngu ngu, chậm chạp hơn người ta,....
Giờ nó lại nghĩ.....mình không thông minh, chỉ là người xung quanh mình quá ngu....
Tất nhiên đó là suy nghĩ phạm thượng, xằng bậy, tào lao, ngu ngốc và tất nhiên là chỉ nhân vật trong phim, truyện mới có thể nói thay lòng nó.....để rồi nó phải nhớ kĩ những cấu ấy....tâm đắc quá mà....
- Sư thầy ơi, những người thông minh thường khó chơi chung phải không thầy
- Họ rất dễ chơi với nhau, còn con rất khó chơi với họ.
- Đừng bao giờ chỉ ra cái sai cho bạn con, họ sẽ ghét con cả đời....
......Tâm đắc quá mà.
- Một màu xanh xanh, chấm thêm vàng vàng
Bài của em thế là đạt con 8,9 đ ngay ( thế đéo nào không mười mẹ đi nhỉ )
- Một màu đen đen, một màu trắng trắng
Đời đen trắng thế thì thôi chết cả cuộc đời.
Nó xấu hổ, nó tủi thân, nhục nhã vì nói ra, nói ra để làm gì, nói ra thì được gì, Mr. là thánh sẽ định đoạt cuộc đời nó, sẽ là người nắm lấy con đường của nó, nó sợ hãi, nó chán ngán. Nó đau đớn khi trong vòng " 1 phút 30s " ấy nó không thể vượt lên chính mình, để có thể diễn tả hết những suy nghĩ, những quân đoàn trong đầu nó....để lại tiếp tục cái vòng lặp xấu hổ, tủi hổ, bla bla bla, đêm về chán đéo có gì chơi lại ngồi viết linh tinh.
Mr. không hiểu hay không quan tâm, Mr. nghe lời dèm pha khi đạt đến mấu chốt, bullshit, nó chán ghét cái lề thói của con người, nó tởm lợm cái tổ hợp tập thể ấy, sự ngu dốt được đẩy lên cao, cái đợn giản bị cho là cao siêu và cái phức tạp lại được dùng bằng những từ hoa mỹ như để mọi người hiểu rằng " Bố Mày Thông Minh Nhất Nhà Đấy Nhá " Cha Kiếp.
Yêu tôi hay yêu đàn, tình tang tinh tính tìng tang..... ( Nghe Quang Dũng hát bài này hay lắm đấy ).
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)