ta vẫn nhớ những cơn nắng hạ
mùa mưa tới vẫn còn tơ vương
màu nắng ấy em mang tới trong cơn dông
mưa đầu mùa nhẹ nhàng mà da diết
và một mùa mưa nữa lại tới
sài gòn rộng rãi chẳng thấy em
nụ cười em đắng ngắt giữa lòng ta
như cơn mưa lạnh mãi tâm hồn
em nghĩ ta rồi sẽ quên nhau
nhưng em có chắc tình người chỉ đến thế
ta buồn mãi với những sai lầm cũ
quẩn quanh ta kỉ niệm sẽ nhạt phai
em vẫn là tia nắng trong mùa nhớ
pha chút mưa trên đôi mắt tình
ta vẫn ngửa mặt hứng từng cơn mưa tới
để giấc mộng về em thoáng trôi đi.
Sài Gòn 27/6/2020
Phàm phu
Mặt tôi ngu ngu, cái nhận thức tôi thì....ai mà hiểu được chứ nhỉ ?....
Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2020
Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2019
Ảo vọng
Ảo vọng
Ảo vọng đó ở nơi nào hả em ?
Một Sài Gòn đông đúc cạnh tranh
Liệu có cho anh 1 chỗ tiến lên
Anh sống như 1 con thú bị giam cầm
Anh bán rẻ linh hôn vì tiền
Để ngày mai anh cháy lên 1 lần nữa
Em nói đi cô gái
Anh sẽ có tất cả hay chẳng có gì hết
Anh sẽ chết trong đống cứt hay ngoi lên từ vũng bùn
Anh sẽ sống vì ảo vọng hay vì gì đây
Anh sẽ yêu em hay chết trong ái tình
Ảo vọng của anh sao bao la
Ước vọng của anh sao chơi vơi
Hy vọng của anh sao lẩn tránh
Cuộc đời của anh sao thối nát
Anh sẽ thoát ra chứ, thoát ra vì điều gì chứ
Anh sẽ khóc vì yêu hay vì ảo vọng
Anh sẽ hết lên hay căm lặn mà đi
Anh sẽ chết chứ em ?
Anh khóc vì tuổi trẻ
Anh khóc vì cuộc đời
Anh khóc vì sự ngu ngốc
Anh là ai hả em ?
Ảo vọng đó ở nơi nào hả em ?
Một Sài Gòn đông đúc cạnh tranh
Liệu có cho anh 1 chỗ tiến lên
Anh sống như 1 con thú bị giam cầm
Anh bán rẻ linh hôn vì tiền
Để ngày mai anh cháy lên 1 lần nữa
Em nói đi cô gái
Anh sẽ có tất cả hay chẳng có gì hết
Anh sẽ chết trong đống cứt hay ngoi lên từ vũng bùn
Anh sẽ sống vì ảo vọng hay vì gì đây
Anh sẽ yêu em hay chết trong ái tình
Ảo vọng của anh sao bao la
Ước vọng của anh sao chơi vơi
Hy vọng của anh sao lẩn tránh
Cuộc đời của anh sao thối nát
Anh sẽ thoát ra chứ, thoát ra vì điều gì chứ
Anh sẽ khóc vì yêu hay vì ảo vọng
Anh sẽ hết lên hay căm lặn mà đi
Anh sẽ chết chứ em ?
Anh khóc vì tuổi trẻ
Anh khóc vì cuộc đời
Anh khóc vì sự ngu ngốc
Anh là ai hả em ?
Thứ Tư, 18 tháng 7, 2018
Người con gái Việt Nam
Người con gái Việt Nam da vàng
yêu quê hương như yêu cái wc công cộng
Người con gái Việt Nam da vàng
yêu quê hương chỉ muốn làm việt kiều
Người con gái Việt Nam da vàng
yêu quê hương chỉ thua yêu mấy anh tây
Người con gái ngồi mơ văng minh
yêu quê hương như đã chém gió
Em cứ tưởng quê hương thanh bình
Em chưa thấy xưa kia Việt Nam
Em chưa hát ca dao một lần
Em chỉ có con tim vui chơi
Người con gái một hôm qua làng
đi trong đêm, đêm vang ầm tiếng gái
Người gái chợt ôm tim mình
trên da thơm, tiếng khinh bỉ loang dần
Người con gái Việt Nam da vàng
mang giấc mơ quê hương đi về trời tây
Người con gái Việt Nam da vàng
yêu quê hương nay đã yêu văn minh
Ôi cái chết đau thương vô tình
Ôi đất nước u mê ngàn năm
Em đã đến quê hương một mình
Riêng tôi vẫn âu lo đi tìm
yêu quê hương như yêu cái wc công cộng
Người con gái Việt Nam da vàng
yêu quê hương chỉ muốn làm việt kiều
Người con gái Việt Nam da vàng
yêu quê hương chỉ thua yêu mấy anh tây
Người con gái ngồi mơ văng minh
yêu quê hương như đã chém gió
Em cứ tưởng quê hương thanh bình
Em chưa thấy xưa kia Việt Nam
Em chưa hát ca dao một lần
Em chỉ có con tim vui chơi
Người con gái một hôm qua làng
đi trong đêm, đêm vang ầm tiếng gái
Người gái chợt ôm tim mình
trên da thơm, tiếng khinh bỉ loang dần
Người con gái Việt Nam da vàng
mang giấc mơ quê hương đi về trời tây
Người con gái Việt Nam da vàng
yêu quê hương nay đã yêu văn minh
Ôi cái chết đau thương vô tình
Ôi đất nước u mê ngàn năm
Em đã đến quê hương một mình
Riêng tôi vẫn âu lo đi tìm
Rồi cũng phải quen thôi
Em ơi, hôm nay anh đọc được bài báo về những cô gái bán hoa, có cả clip nói chuyện nữa em à, nói tự nhiên ghê, 350k nửa tiếng thôi anh! sao tự nhiên anh thấy thân thương ghê, người gì đâu suy nghĩ đơn giản, trả giá cũng đơn giản ghê
lâu hơn được không em
không được đâu anh, giá chuẩn rồi á!
Rồi anh chợt nhớ đến ở những xứ văng minh đâu đó, những phố đèn đỏ đã được dựng lên từ lâu, trong khi đó nước "Vịt" ta, 1 lũ đàn ông bụng phệ, tay run đang còn cãi vãi coi có nên hợp thức hóa không ? cãi văng cả nước miếng, cãi đến nỗi quả chuối cũng mềm em ạ
Anh chợt nhớ đến câu nói trong cuốn sách Làm Đĩ của Vũ Trọng Phụng, "Rồi cũng quen thôi", thật là quen thuộc, thật là yêu đời.
Những người con gái ăn sương, họ quen, họ quen với cách nhìn của bọn trẻ ranh, của bọn vàng vẩu, của bọn bụng phệ em à, đơn giản là cứ có tiền là có tình thôi, đâu ai bảo vệ họ, đâu ai quan tâm đâu, ăn bánh trả tiền thôi, từ bánh cũ cho tới bánh mới, bánh chưa bóc tơi bánh thâm niên, bánh ăn liền tới bánh đổi vật.
cái xã hội trọng nam khinh nữ, lũ ít tiền đi kiếm thú vui, lũ nhiều tiền thì không trực tiếp mua cũng gián tiếp bỏ của, đứa trên khinh đứa dưới, đứa dưới kiếm luật rừng mà theo, luật rừng lo luật chuẩn, luật chuẩn lo lũ nhiều tiền, thiên đường là đây chứ đâu
chán éo muốn nói !
lâu hơn được không em
không được đâu anh, giá chuẩn rồi á!
Rồi anh chợt nhớ đến ở những xứ văng minh đâu đó, những phố đèn đỏ đã được dựng lên từ lâu, trong khi đó nước "Vịt" ta, 1 lũ đàn ông bụng phệ, tay run đang còn cãi vãi coi có nên hợp thức hóa không ? cãi văng cả nước miếng, cãi đến nỗi quả chuối cũng mềm em ạ
Anh chợt nhớ đến câu nói trong cuốn sách Làm Đĩ của Vũ Trọng Phụng, "Rồi cũng quen thôi", thật là quen thuộc, thật là yêu đời.
Những người con gái ăn sương, họ quen, họ quen với cách nhìn của bọn trẻ ranh, của bọn vàng vẩu, của bọn bụng phệ em à, đơn giản là cứ có tiền là có tình thôi, đâu ai bảo vệ họ, đâu ai quan tâm đâu, ăn bánh trả tiền thôi, từ bánh cũ cho tới bánh mới, bánh chưa bóc tơi bánh thâm niên, bánh ăn liền tới bánh đổi vật.
cái xã hội trọng nam khinh nữ, lũ ít tiền đi kiếm thú vui, lũ nhiều tiền thì không trực tiếp mua cũng gián tiếp bỏ của, đứa trên khinh đứa dưới, đứa dưới kiếm luật rừng mà theo, luật rừng lo luật chuẩn, luật chuẩn lo lũ nhiều tiền, thiên đường là đây chứ đâu
chán éo muốn nói !
Thứ Bảy, 12 tháng 5, 2018
Thứ bảy này buồn quá em ơi
Thứ 7 này buồn quá em ơi
Chuyện nhà, chuyện việc, chuyện linh tinh
Chuyện bạn, chuyện mình, chuyện quẩn quanh
Chuyện lớn, chuyện nhỏ, chuyện trái ngang
Buồn tình, anh buồn chẳng bao nhiêu
Chuyện tiền anh buồn như chuyện tương lai
Ngày gần ngày xa anh mơ thấy
Tỉnh dậy lại lo chuyện ngày mai
Ngồi nghĩ anh lại vẩn vơ
Nhớ rừng u minh, nhớ người trốn nã
đi mấy chục năm, chắc thảnh thơi
để về bạc tóc nhìn thay đổi
Anh vẫn còn nhớ chuyện ngày xưa
Dứt sao hết, day dứt quá
Một thời oanh liệt trong tiềm thức
Liệu có còn lại gì trong tâm anh.
Chuyện nhà, chuyện việc, chuyện linh tinh
Chuyện bạn, chuyện mình, chuyện quẩn quanh
Chuyện lớn, chuyện nhỏ, chuyện trái ngang
Buồn tình, anh buồn chẳng bao nhiêu
Chuyện tiền anh buồn như chuyện tương lai
Ngày gần ngày xa anh mơ thấy
Tỉnh dậy lại lo chuyện ngày mai
Ngồi nghĩ anh lại vẩn vơ
Nhớ rừng u minh, nhớ người trốn nã
đi mấy chục năm, chắc thảnh thơi
để về bạc tóc nhìn thay đổi
Anh vẫn còn nhớ chuyện ngày xưa
Dứt sao hết, day dứt quá
Một thời oanh liệt trong tiềm thức
Liệu có còn lại gì trong tâm anh.
Thứ Ba, 25 tháng 4, 2017
Tôi thèm
Tôi thèm quá em ơi !
Tôi thèm viết, thèm viết khi đọc bài của ai đó, để những suy nghĩ trong tôi trồi dậy, mạch lạc và gắn kết với nhau, như quân đoàn chạy qua não....tôi thèm đặt bút và viết, như sợ quên những dòng chữ cỏn con, để rồi khi ngồi xuống, chỉ còn là những con chữ chắp nối, cố gắng liên kết những mảnh vụn rời rạc.Và thế là tôi viết, viết để biết rằng, tôi đã từng suy nghĩ, đã từng sống....
Tôi thèm hát quá em, thèm hát khi tiếng nhạc cất lên, khi lời hát trở thành cảm xúc, khi tiếng guitar vang lên rời rạc, khi điệu nhạc diệu êm trong đầu, và như thế, tôi sẽ là người điên của thế giới, là kẻ mộng mợ giữa xã hội, là tên ngốc của cuộc đời, kẻ thế mạng của đam mê....
Tôi thèm vẽ quá, thèm vẽ những con đường trước tầm mắt, những cảnh tượng dưới chiếc bút chì, giữa những hình ảnh người với người....
Và tôi sợ em ơi, sợ mình sẽ lại cô đơn, bài ca sẽ là dang dở, bức tranh sẽ là sự ngu muội, sợ rằng những gì viết ra sẽ là sai, lời hát là lạc điệu, tranh vẽ là đống đổ nát, sợ những thứ không biết nói ra sao, sợ con người hay xã hội, sẽ là thằng điên hay người xa lánh xã hội, khi mà cả thế giới nhìn nhận tôi bằng biết bao vị thế.
Những ánh mắt thương hại hay toan tính, thất vọng hay buồn bã, tức giận hay hận thù, những kí ức xấu hổ không thể xoá bỏ, những con người lầm lỡ không thể gặp lại, sẽ ra sao hay là sẽ tan biết hở em ?
Ngôi nhà nhỏ nhỏ trước căn đường đất lớn, sẽ còn lại gì trong trí nhớ nhỏ nhoi, cảnh tượng là sự thật, hay chỉ là những chắp nối tưởng tượng....
Tôi thèm nhiều lắm, tôi muốn nhiều lắm, nhưng đó lại là vấn đề nhiều đường đi.....
Tôi thèm viết, thèm viết khi đọc bài của ai đó, để những suy nghĩ trong tôi trồi dậy, mạch lạc và gắn kết với nhau, như quân đoàn chạy qua não....tôi thèm đặt bút và viết, như sợ quên những dòng chữ cỏn con, để rồi khi ngồi xuống, chỉ còn là những con chữ chắp nối, cố gắng liên kết những mảnh vụn rời rạc.Và thế là tôi viết, viết để biết rằng, tôi đã từng suy nghĩ, đã từng sống....
Tôi thèm hát quá em, thèm hát khi tiếng nhạc cất lên, khi lời hát trở thành cảm xúc, khi tiếng guitar vang lên rời rạc, khi điệu nhạc diệu êm trong đầu, và như thế, tôi sẽ là người điên của thế giới, là kẻ mộng mợ giữa xã hội, là tên ngốc của cuộc đời, kẻ thế mạng của đam mê....
Tôi thèm vẽ quá, thèm vẽ những con đường trước tầm mắt, những cảnh tượng dưới chiếc bút chì, giữa những hình ảnh người với người....
Và tôi sợ em ơi, sợ mình sẽ lại cô đơn, bài ca sẽ là dang dở, bức tranh sẽ là sự ngu muội, sợ rằng những gì viết ra sẽ là sai, lời hát là lạc điệu, tranh vẽ là đống đổ nát, sợ những thứ không biết nói ra sao, sợ con người hay xã hội, sẽ là thằng điên hay người xa lánh xã hội, khi mà cả thế giới nhìn nhận tôi bằng biết bao vị thế.
Những ánh mắt thương hại hay toan tính, thất vọng hay buồn bã, tức giận hay hận thù, những kí ức xấu hổ không thể xoá bỏ, những con người lầm lỡ không thể gặp lại, sẽ ra sao hay là sẽ tan biết hở em ?
Ngôi nhà nhỏ nhỏ trước căn đường đất lớn, sẽ còn lại gì trong trí nhớ nhỏ nhoi, cảnh tượng là sự thật, hay chỉ là những chắp nối tưởng tượng....
Tôi thèm nhiều lắm, tôi muốn nhiều lắm, nhưng đó lại là vấn đề nhiều đường đi.....
Thứ Tư, 19 tháng 4, 2017
Những dòng từ
Âm nhạc cứu rỗi linh hồn tôi, nhưng những gì tôi phải làm đốt cháy nó, những gì tôi muốn bào mòn nó và những ham muốn làm tôi suy sụp....
Tôi yêu nhiều lắm, tôi yêu phong cảnh, tôi yêu em, tôi yêu bữa cơm, tôi yêu nhiều hơn cả " Và tôi cũng yêu em", tôi yêu những gì tôi nghe, thấy, và cảm nhận....Và tôi hay quên, chắc có lẽ điều đó giúp tôi yêu nhiều hơn.
Tôi sẽ....đó là điều tôi tin tưởng...nhưng đôi khi tôi lại thèm ước....vì nó đơn giản quá, tôi sẽ chấp nhận và bán linh hồn cho sự đúng đắn của xã hội....hay tôi sẽ chết già trong vọng tưởng về cái mới, tôi sẽ giằng xé giữa hiện thực và cơn mơ, để giai điệu quẩn quanh trong đầu trong cái mơ màng của buổi thức, và sẽ cô đơn bên chiếc máy tính....
tôi ghen tị với đam mê, ghen tị với sự tượng tượng qua nhiều thể thức, tôi ghen tị với em....tôi ghen tị với ảo vọng lớn lao, tôi không cần biết về phía sau....chỉ đơn giản là tôi ghen tị, tôi suy sụp....
Thứ Năm, 13 tháng 4, 2017
Vẫn còn đó.....
Tôi nhớ những năm tháng trước, tôi nhớ những khoảng khắc xưa....
Ai nói đời người không có hối tiếc, ai nói tôi không nhớ...
Tôi nhớ lắm anh ơi, tôi hối tiếc, tôi xấu hổ quá anh ơi, phải chăng tôi xấu hổ vì đã làm, đã nói theo ý mình, hay tại vì tôi đã chạy theo cái kiểu cách thói đời ấy....
Tôi nghi ngờ, tôi suy nghĩ, liệu nó có thật sự đúng không, tôi không tìm cách thoát ra, tôi chỉ đơn giản là tuyệt vọng.....
Tôi chỉ là tôi, hay tôi là rác rưởi, tôi khác người, hay tôi là phế phẩm.....
Tôi buồn lắm anh, tôi buồn, tôi chán nản vì không phải có ai để nói, chỉ là.....chỉ là vì người ta nói....hay là tôi sai hả anh ?
Tôi thấy đúng, là vì tôi nghĩ vậy hay thực sự đúng, tôi tin là vậy, hay người ta muốn tôi tin vậy....
tôi buồn quá.
Ai nói đời người không có hối tiếc, ai nói tôi không nhớ...
Tôi nhớ lắm anh ơi, tôi hối tiếc, tôi xấu hổ quá anh ơi, phải chăng tôi xấu hổ vì đã làm, đã nói theo ý mình, hay tại vì tôi đã chạy theo cái kiểu cách thói đời ấy....
Tôi nghi ngờ, tôi suy nghĩ, liệu nó có thật sự đúng không, tôi không tìm cách thoát ra, tôi chỉ đơn giản là tuyệt vọng.....
Tôi chỉ là tôi, hay tôi là rác rưởi, tôi khác người, hay tôi là phế phẩm.....
Tôi buồn lắm anh, tôi buồn, tôi chán nản vì không phải có ai để nói, chỉ là.....chỉ là vì người ta nói....hay là tôi sai hả anh ?
Tôi thấy đúng, là vì tôi nghĩ vậy hay thực sự đúng, tôi tin là vậy, hay người ta muốn tôi tin vậy....
tôi buồn quá.
Thứ Hai, 27 tháng 2, 2017
Sẽ là ngày mai
Sẽ là ngày mai....
Ngày của những thử thách
Ngày của nó, những ngày gian truân, ngu ngốc, hay tào lao
Là ngày nó thay đổi, là ngu hay khôn, nó cũng sẽ theo đuổi
Thành quả là sự vứt đi, con đường là khát vọng
Nó sẽ tranh đấu, hay sẽ có gắng được tranh đấu
Nó sẽ câm nín, sẽ chịu đựng vì những ngày xa hơn
Nó sẽ, nó muốn, và nó phải, vì nó
Vì nó, chỉ vì nó, đừng xa hơn nó
Vì sẽ còn rất xa hơn là nó.
Những suy nghĩ dai dẳng ôm lấy bộ não, nó không thể, không muốn nghĩ khác đi, nó điên cuồng và khao khát, nó sợ bị đồng hoá, bị tắt lửa, sẽ hời hợt như những ngày xưa, ngọn lửa chợt bùng lên rồi tắt. Không! không! Xin đừng tắt, xin hãy như Roark, xin hãy như người lái xe ôm học luật, xin hãy như nhà giả kim, xin vũ trụ hãy cho nó sức mạnh. Để nó hiểu được cuộc đời nó, để nó có thể thay đổi, thay đổi từ nó, chỉ nó mà thôi, đừng quá xa....
Hãy để cho nó thấy cái viễn cảnh ấy, cái tâm thức của chính nó, cái mong muôn vươn lên....
Hôm nay nó thay đổi, nó biết nó sẽ phải thoả hiệp, hay nó sẽ tranh đấu, nó sẽ là gì, hy sinh vì người khác, hay vì bản thân, nó sẽ như nhân vật trong phim hầm đom đóm chứ, thà chết để được tự do, ngu ngốc trong tự do, đói rét mà tự do, hay sẽ thoả hiệp, sẽ thông minh cáo già hơn để đạt được cái mình muốn
Viễn cảnh là có thật, nhưng đâu sẽ là con đường hoàn hảo, đâu là con đường ảo cảnh, đi tắt đón đầu hay lê bước đường mòn.
Nó yêu, nó ghét, nó thay đổi, nó chết.....rồi sẽ chết, dù biết trước kết quả nhưng vẫn làm, thà thay đổi hay chấp nhận, cho dù nó chập nhận, nhưng tâm tư nó sẽ không chấp nhận, lửa ơi, xin vẫn cháy, hãy cháy đủ để nó vẫn sống, để nó vẫn cúi mặt mà lê bước, hoặc bò, hoặc lết, bằng bắt cứ giá nào xin đừng tắt, cháy, thà cháy âm ỉ, cháy đến khi đến nơi, cháy để có thêm những ngọn lửa nhỏ khác. Hãy tích nhiệt, hãy như cây mao trúc, bám rể trong đất rồi trổ cao, đừng từ bỏ nhé, đừng nhé, hãy chấp nhận trong lời nói nhưng không phải trong tâm tư, hãy thay đổi, hãy đi, hãy tranh đấu.....
Sẽ là ngày mai em nhé
Là ngày giông tố hay tươi xanh
Điều đó chẳng có gì là quan trọng
Khi những ngày trước ngoảnh lại
Thấy rằng những ngày mai
Sẽ vẫn là những ngày bước tiếp
Sẽ là ngày mai, bước cao hơn hay bước thấp hơn
Nhưng vẫn phải sải bước
Sẽ đi lên, dù lê lết
Để bước, để mong muốn bước
Sẽ là ngày mai, ngày ngoảnh lại
Chợt giật mình, đã bước được bao xa
Thà bước tiếp, xin đừng đứng lại
Để mỏi mòn, sợ lắm kiếp thân
Sẽ là ngày mai thôi em.
28/2/2017
Tôi muốn, tôi thèm muốn cái viễn cảnh của chính tôi.
Ngày của những thử thách
Ngày của nó, những ngày gian truân, ngu ngốc, hay tào lao
Là ngày nó thay đổi, là ngu hay khôn, nó cũng sẽ theo đuổi
Thành quả là sự vứt đi, con đường là khát vọng
Nó sẽ tranh đấu, hay sẽ có gắng được tranh đấu
Nó sẽ câm nín, sẽ chịu đựng vì những ngày xa hơn
Nó sẽ, nó muốn, và nó phải, vì nó
Vì nó, chỉ vì nó, đừng xa hơn nó
Vì sẽ còn rất xa hơn là nó.
Những suy nghĩ dai dẳng ôm lấy bộ não, nó không thể, không muốn nghĩ khác đi, nó điên cuồng và khao khát, nó sợ bị đồng hoá, bị tắt lửa, sẽ hời hợt như những ngày xưa, ngọn lửa chợt bùng lên rồi tắt. Không! không! Xin đừng tắt, xin hãy như Roark, xin hãy như người lái xe ôm học luật, xin hãy như nhà giả kim, xin vũ trụ hãy cho nó sức mạnh. Để nó hiểu được cuộc đời nó, để nó có thể thay đổi, thay đổi từ nó, chỉ nó mà thôi, đừng quá xa....
Hãy để cho nó thấy cái viễn cảnh ấy, cái tâm thức của chính nó, cái mong muôn vươn lên....
Hôm nay nó thay đổi, nó biết nó sẽ phải thoả hiệp, hay nó sẽ tranh đấu, nó sẽ là gì, hy sinh vì người khác, hay vì bản thân, nó sẽ như nhân vật trong phim hầm đom đóm chứ, thà chết để được tự do, ngu ngốc trong tự do, đói rét mà tự do, hay sẽ thoả hiệp, sẽ thông minh cáo già hơn để đạt được cái mình muốn
Viễn cảnh là có thật, nhưng đâu sẽ là con đường hoàn hảo, đâu là con đường ảo cảnh, đi tắt đón đầu hay lê bước đường mòn.
Nó yêu, nó ghét, nó thay đổi, nó chết.....rồi sẽ chết, dù biết trước kết quả nhưng vẫn làm, thà thay đổi hay chấp nhận, cho dù nó chập nhận, nhưng tâm tư nó sẽ không chấp nhận, lửa ơi, xin vẫn cháy, hãy cháy đủ để nó vẫn sống, để nó vẫn cúi mặt mà lê bước, hoặc bò, hoặc lết, bằng bắt cứ giá nào xin đừng tắt, cháy, thà cháy âm ỉ, cháy đến khi đến nơi, cháy để có thêm những ngọn lửa nhỏ khác. Hãy tích nhiệt, hãy như cây mao trúc, bám rể trong đất rồi trổ cao, đừng từ bỏ nhé, đừng nhé, hãy chấp nhận trong lời nói nhưng không phải trong tâm tư, hãy thay đổi, hãy đi, hãy tranh đấu.....
Sẽ là ngày mai em nhé
Là ngày giông tố hay tươi xanh
Điều đó chẳng có gì là quan trọng
Khi những ngày trước ngoảnh lại
Thấy rằng những ngày mai
Sẽ vẫn là những ngày bước tiếp
Sẽ là ngày mai, bước cao hơn hay bước thấp hơn
Nhưng vẫn phải sải bước
Sẽ đi lên, dù lê lết
Để bước, để mong muốn bước
Sẽ là ngày mai, ngày ngoảnh lại
Chợt giật mình, đã bước được bao xa
Thà bước tiếp, xin đừng đứng lại
Để mỏi mòn, sợ lắm kiếp thân
Sẽ là ngày mai thôi em.
28/2/2017
Tôi muốn, tôi thèm muốn cái viễn cảnh của chính tôi.
Thứ Ba, 21 tháng 2, 2017
Tồn tại
Tôi vẫn tồn tại, em ơi !, tôi vẫn tồn tại
Tôi tồn tại giữa cánh đồng bát ngát, tôi vô hình giữa không gian
Tôi tồn tại trên những chiếc xe buýt, chở đầy mệt mỏi cô đơn
Tôi tồn tại phía bên rìa xã hội, hướng ánh nhìn về phía xa xôi
Tôi sẽ tồn tại, em ơi ! tôi sẽ tồn tại
Tôi sẽ là con người hướng về phía trước, dù rất chậm hay rất nhanh
Tôi sẽ đợi, em ơi ! em đến nhé
Đê ngồi nghe câu chuyện của tôi, cuộc đời tôi tồn tại qua tháng năm
Sẽ là tôi, thằng nhóc con ngơ ngác, thằng nhóc con giữa phố
Sẽ là ai, khi rồi đây đã lớn, khi nhìn đời xa xôi
Và em ơi ! Em sẽ tồn tại chứ
Sẽ sống và tranh đấu, hay chết giữa tuổi xanh
Sẽ sống như thằng câm, sẽ nhìn như thằng diếc, hay là mù loà cho qua.
Sẽ là tồn tại, sẽ là tồn tại, em nhé.
Đọc để làm gì, khi không được phép nói
Nhìn để làm gì, khi không thế nghĩ ra
Nghe để làm gì, để ngày đêm trăng trở
Giữa thói đời và thói người, phải tồn tại thôi em
Để phản kháng để gục ngã, để xót thương
Để một mai thối nát cả con tim, trách chi nữa, chỉ còn lại hối tiếc
Để sợ hãi tràn ngập trong trí óc
Khi tâm hồn, trái tim vẫn mơ xa
Sẽ qua thôi, em ơi ! ít nhất là thế
Chuyện này chuyện kia cứ dập diều
Cơ thể cứng rắn, con tim chai sạn
Lòng chán nản, ước vọng nào cho mai sau
Đợi đi em, khi nào rồi sẽ qua ?
Là tồn tại hay là vươn lên
Là cống hiến hay là công cốc
Khi ước vọng cứ thế mãi bay xa.
Tôi và em, bậu và qua, tớ và cậu
Sẽ tồn tại qua những bơ vơ
Tìm thấy nhau chắc gì đã hạnh phúc
Khi tâm hồn đã vơi đi ít nhiều
Đi đi em, hãy tồn tại em nhé
Để hiểu rằng cái gì chẳng lớn lao
Cái nhỏ mọn hay cái thanh cao
Rồi phũ phàng, sẽ trôi đi về phương khác
Chừa lại mình, vẫn thèm muốn những giấc mơ
Tôn tại đi em, và cả anh nữa
Chỉ cần thế, và hơn cả thế
Và hãy hỏi lòng mình cho kĩ nhé
Sẽ gục ngã lúc nào đây em ơi ?
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)