Thứ Ba, 25 tháng 4, 2017

Tôi thèm

Tôi thèm quá em ơi !

Tôi thèm viết, thèm viết khi đọc bài của ai đó, để những suy nghĩ trong tôi trồi dậy, mạch lạc và gắn kết với nhau, như quân đoàn chạy qua não....tôi thèm đặt bút và viết, như sợ quên những dòng chữ cỏn con, để rồi khi ngồi xuống, chỉ còn là những con chữ chắp nối, cố gắng liên kết những mảnh vụn rời rạc.Và thế là tôi viết, viết để biết rằng, tôi đã từng suy nghĩ, đã từng sống....

Tôi thèm hát quá em, thèm hát khi tiếng nhạc cất lên, khi lời hát trở thành cảm xúc, khi tiếng guitar vang lên rời rạc, khi điệu nhạc diệu êm trong đầu, và như thế, tôi sẽ là người điên của thế giới, là kẻ mộng mợ giữa xã hội, là tên ngốc của cuộc đời, kẻ thế mạng của đam mê....

Tôi thèm vẽ quá, thèm vẽ những con đường trước tầm mắt, những cảnh tượng dưới chiếc bút chì, giữa những hình ảnh người với người....

Và tôi sợ em ơi, sợ mình sẽ lại cô đơn, bài ca sẽ là dang dở, bức tranh sẽ là sự ngu muội, sợ rằng những gì viết ra sẽ là sai, lời hát là lạc điệu, tranh vẽ là đống đổ nát, sợ những thứ không biết nói ra sao, sợ con người hay xã hội, sẽ là thằng điên hay người xa lánh xã hội, khi mà cả thế giới nhìn nhận tôi bằng biết bao vị thế.

Những ánh mắt thương hại hay toan tính, thất vọng hay buồn bã, tức giận hay hận thù, những kí ức xấu hổ không thể xoá bỏ, những con người lầm lỡ không thể gặp lại, sẽ ra sao hay là sẽ tan biết hở em ?

Ngôi nhà nhỏ nhỏ trước căn đường đất lớn, sẽ còn lại gì trong trí nhớ nhỏ nhoi, cảnh tượng là sự thật, hay chỉ là những chắp nối tưởng tượng....

Tôi thèm nhiều lắm, tôi muốn nhiều lắm, nhưng đó lại là vấn đề nhiều đường đi.....

Không có nhận xét nào: