Tôi thèm quá em ơi !
Tôi thèm viết, thèm viết khi đọc bài của ai đó, để những suy nghĩ trong tôi trồi dậy, mạch lạc và gắn kết với nhau, như quân đoàn chạy qua não....tôi thèm đặt bút và viết, như sợ quên những dòng chữ cỏn con, để rồi khi ngồi xuống, chỉ còn là những con chữ chắp nối, cố gắng liên kết những mảnh vụn rời rạc.Và thế là tôi viết, viết để biết rằng, tôi đã từng suy nghĩ, đã từng sống....
Tôi thèm hát quá em, thèm hát khi tiếng nhạc cất lên, khi lời hát trở thành cảm xúc, khi tiếng guitar vang lên rời rạc, khi điệu nhạc diệu êm trong đầu, và như thế, tôi sẽ là người điên của thế giới, là kẻ mộng mợ giữa xã hội, là tên ngốc của cuộc đời, kẻ thế mạng của đam mê....
Tôi thèm vẽ quá, thèm vẽ những con đường trước tầm mắt, những cảnh tượng dưới chiếc bút chì, giữa những hình ảnh người với người....
Và tôi sợ em ơi, sợ mình sẽ lại cô đơn, bài ca sẽ là dang dở, bức tranh sẽ là sự ngu muội, sợ rằng những gì viết ra sẽ là sai, lời hát là lạc điệu, tranh vẽ là đống đổ nát, sợ những thứ không biết nói ra sao, sợ con người hay xã hội, sẽ là thằng điên hay người xa lánh xã hội, khi mà cả thế giới nhìn nhận tôi bằng biết bao vị thế.
Những ánh mắt thương hại hay toan tính, thất vọng hay buồn bã, tức giận hay hận thù, những kí ức xấu hổ không thể xoá bỏ, những con người lầm lỡ không thể gặp lại, sẽ ra sao hay là sẽ tan biết hở em ?
Ngôi nhà nhỏ nhỏ trước căn đường đất lớn, sẽ còn lại gì trong trí nhớ nhỏ nhoi, cảnh tượng là sự thật, hay chỉ là những chắp nối tưởng tượng....
Tôi thèm nhiều lắm, tôi muốn nhiều lắm, nhưng đó lại là vấn đề nhiều đường đi.....
Thứ Ba, 25 tháng 4, 2017
Thứ Tư, 19 tháng 4, 2017
Những dòng từ
Âm nhạc cứu rỗi linh hồn tôi, nhưng những gì tôi phải làm đốt cháy nó, những gì tôi muốn bào mòn nó và những ham muốn làm tôi suy sụp....
Tôi yêu nhiều lắm, tôi yêu phong cảnh, tôi yêu em, tôi yêu bữa cơm, tôi yêu nhiều hơn cả " Và tôi cũng yêu em", tôi yêu những gì tôi nghe, thấy, và cảm nhận....Và tôi hay quên, chắc có lẽ điều đó giúp tôi yêu nhiều hơn.
Tôi sẽ....đó là điều tôi tin tưởng...nhưng đôi khi tôi lại thèm ước....vì nó đơn giản quá, tôi sẽ chấp nhận và bán linh hồn cho sự đúng đắn của xã hội....hay tôi sẽ chết già trong vọng tưởng về cái mới, tôi sẽ giằng xé giữa hiện thực và cơn mơ, để giai điệu quẩn quanh trong đầu trong cái mơ màng của buổi thức, và sẽ cô đơn bên chiếc máy tính....
tôi ghen tị với đam mê, ghen tị với sự tượng tượng qua nhiều thể thức, tôi ghen tị với em....tôi ghen tị với ảo vọng lớn lao, tôi không cần biết về phía sau....chỉ đơn giản là tôi ghen tị, tôi suy sụp....
Thứ Năm, 13 tháng 4, 2017
Vẫn còn đó.....
Tôi nhớ những năm tháng trước, tôi nhớ những khoảng khắc xưa....
Ai nói đời người không có hối tiếc, ai nói tôi không nhớ...
Tôi nhớ lắm anh ơi, tôi hối tiếc, tôi xấu hổ quá anh ơi, phải chăng tôi xấu hổ vì đã làm, đã nói theo ý mình, hay tại vì tôi đã chạy theo cái kiểu cách thói đời ấy....
Tôi nghi ngờ, tôi suy nghĩ, liệu nó có thật sự đúng không, tôi không tìm cách thoát ra, tôi chỉ đơn giản là tuyệt vọng.....
Tôi chỉ là tôi, hay tôi là rác rưởi, tôi khác người, hay tôi là phế phẩm.....
Tôi buồn lắm anh, tôi buồn, tôi chán nản vì không phải có ai để nói, chỉ là.....chỉ là vì người ta nói....hay là tôi sai hả anh ?
Tôi thấy đúng, là vì tôi nghĩ vậy hay thực sự đúng, tôi tin là vậy, hay người ta muốn tôi tin vậy....
tôi buồn quá.
Ai nói đời người không có hối tiếc, ai nói tôi không nhớ...
Tôi nhớ lắm anh ơi, tôi hối tiếc, tôi xấu hổ quá anh ơi, phải chăng tôi xấu hổ vì đã làm, đã nói theo ý mình, hay tại vì tôi đã chạy theo cái kiểu cách thói đời ấy....
Tôi nghi ngờ, tôi suy nghĩ, liệu nó có thật sự đúng không, tôi không tìm cách thoát ra, tôi chỉ đơn giản là tuyệt vọng.....
Tôi chỉ là tôi, hay tôi là rác rưởi, tôi khác người, hay tôi là phế phẩm.....
Tôi buồn lắm anh, tôi buồn, tôi chán nản vì không phải có ai để nói, chỉ là.....chỉ là vì người ta nói....hay là tôi sai hả anh ?
Tôi thấy đúng, là vì tôi nghĩ vậy hay thực sự đúng, tôi tin là vậy, hay người ta muốn tôi tin vậy....
tôi buồn quá.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)