Người con gái Việt Nam da vàng
yêu quê hương như yêu cái wc công cộng
Người con gái Việt Nam da vàng
yêu quê hương chỉ muốn làm việt kiều
Người con gái Việt Nam da vàng
yêu quê hương chỉ thua yêu mấy anh tây
Người con gái ngồi mơ văng minh
yêu quê hương như đã chém gió
Em cứ tưởng quê hương thanh bình
Em chưa thấy xưa kia Việt Nam
Em chưa hát ca dao một lần
Em chỉ có con tim vui chơi
Người con gái một hôm qua làng
đi trong đêm, đêm vang ầm tiếng gái
Người gái chợt ôm tim mình
trên da thơm, tiếng khinh bỉ loang dần
Người con gái Việt Nam da vàng
mang giấc mơ quê hương đi về trời tây
Người con gái Việt Nam da vàng
yêu quê hương nay đã yêu văn minh
Ôi cái chết đau thương vô tình
Ôi đất nước u mê ngàn năm
Em đã đến quê hương một mình
Riêng tôi vẫn âu lo đi tìm
Thứ Tư, 18 tháng 7, 2018
Rồi cũng phải quen thôi
Em ơi, hôm nay anh đọc được bài báo về những cô gái bán hoa, có cả clip nói chuyện nữa em à, nói tự nhiên ghê, 350k nửa tiếng thôi anh! sao tự nhiên anh thấy thân thương ghê, người gì đâu suy nghĩ đơn giản, trả giá cũng đơn giản ghê
lâu hơn được không em
không được đâu anh, giá chuẩn rồi á!
Rồi anh chợt nhớ đến ở những xứ văng minh đâu đó, những phố đèn đỏ đã được dựng lên từ lâu, trong khi đó nước "Vịt" ta, 1 lũ đàn ông bụng phệ, tay run đang còn cãi vãi coi có nên hợp thức hóa không ? cãi văng cả nước miếng, cãi đến nỗi quả chuối cũng mềm em ạ
Anh chợt nhớ đến câu nói trong cuốn sách Làm Đĩ của Vũ Trọng Phụng, "Rồi cũng quen thôi", thật là quen thuộc, thật là yêu đời.
Những người con gái ăn sương, họ quen, họ quen với cách nhìn của bọn trẻ ranh, của bọn vàng vẩu, của bọn bụng phệ em à, đơn giản là cứ có tiền là có tình thôi, đâu ai bảo vệ họ, đâu ai quan tâm đâu, ăn bánh trả tiền thôi, từ bánh cũ cho tới bánh mới, bánh chưa bóc tơi bánh thâm niên, bánh ăn liền tới bánh đổi vật.
cái xã hội trọng nam khinh nữ, lũ ít tiền đi kiếm thú vui, lũ nhiều tiền thì không trực tiếp mua cũng gián tiếp bỏ của, đứa trên khinh đứa dưới, đứa dưới kiếm luật rừng mà theo, luật rừng lo luật chuẩn, luật chuẩn lo lũ nhiều tiền, thiên đường là đây chứ đâu
chán éo muốn nói !
lâu hơn được không em
không được đâu anh, giá chuẩn rồi á!
Rồi anh chợt nhớ đến ở những xứ văng minh đâu đó, những phố đèn đỏ đã được dựng lên từ lâu, trong khi đó nước "Vịt" ta, 1 lũ đàn ông bụng phệ, tay run đang còn cãi vãi coi có nên hợp thức hóa không ? cãi văng cả nước miếng, cãi đến nỗi quả chuối cũng mềm em ạ
Anh chợt nhớ đến câu nói trong cuốn sách Làm Đĩ của Vũ Trọng Phụng, "Rồi cũng quen thôi", thật là quen thuộc, thật là yêu đời.
Những người con gái ăn sương, họ quen, họ quen với cách nhìn của bọn trẻ ranh, của bọn vàng vẩu, của bọn bụng phệ em à, đơn giản là cứ có tiền là có tình thôi, đâu ai bảo vệ họ, đâu ai quan tâm đâu, ăn bánh trả tiền thôi, từ bánh cũ cho tới bánh mới, bánh chưa bóc tơi bánh thâm niên, bánh ăn liền tới bánh đổi vật.
cái xã hội trọng nam khinh nữ, lũ ít tiền đi kiếm thú vui, lũ nhiều tiền thì không trực tiếp mua cũng gián tiếp bỏ của, đứa trên khinh đứa dưới, đứa dưới kiếm luật rừng mà theo, luật rừng lo luật chuẩn, luật chuẩn lo lũ nhiều tiền, thiên đường là đây chứ đâu
chán éo muốn nói !
Thứ Bảy, 12 tháng 5, 2018
Thứ bảy này buồn quá em ơi
Thứ 7 này buồn quá em ơi
Chuyện nhà, chuyện việc, chuyện linh tinh
Chuyện bạn, chuyện mình, chuyện quẩn quanh
Chuyện lớn, chuyện nhỏ, chuyện trái ngang
Buồn tình, anh buồn chẳng bao nhiêu
Chuyện tiền anh buồn như chuyện tương lai
Ngày gần ngày xa anh mơ thấy
Tỉnh dậy lại lo chuyện ngày mai
Ngồi nghĩ anh lại vẩn vơ
Nhớ rừng u minh, nhớ người trốn nã
đi mấy chục năm, chắc thảnh thơi
để về bạc tóc nhìn thay đổi
Anh vẫn còn nhớ chuyện ngày xưa
Dứt sao hết, day dứt quá
Một thời oanh liệt trong tiềm thức
Liệu có còn lại gì trong tâm anh.
Chuyện nhà, chuyện việc, chuyện linh tinh
Chuyện bạn, chuyện mình, chuyện quẩn quanh
Chuyện lớn, chuyện nhỏ, chuyện trái ngang
Buồn tình, anh buồn chẳng bao nhiêu
Chuyện tiền anh buồn như chuyện tương lai
Ngày gần ngày xa anh mơ thấy
Tỉnh dậy lại lo chuyện ngày mai
Ngồi nghĩ anh lại vẩn vơ
Nhớ rừng u minh, nhớ người trốn nã
đi mấy chục năm, chắc thảnh thơi
để về bạc tóc nhìn thay đổi
Anh vẫn còn nhớ chuyện ngày xưa
Dứt sao hết, day dứt quá
Một thời oanh liệt trong tiềm thức
Liệu có còn lại gì trong tâm anh.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)